QTXM: Bạn đọc thân mến! QTXM vừa giới thiệu chùm thơ của nhà báo Lê Quang Vinh, lập tức những comments của những người Quảng Bình tiết lộ thơ tình đó là tặng cho nàng thơ là “danh ca” đẹp gái, hát hay, học giỏi ở Trường Cấp 3 Nam Quảng Trạch từ những năm 70 thế kỷ trước. Hãy đọc hai commemts: "Những câu thơ làm hiển hiện trong em thời tuổi trẻ và tình yêu của anh với chị HBH. Mối tình rất đẹp thuở ấy còn lưu dấu con đường "Vinh - Huyền" nối hai làng Hòa Ninh - Minh Lệ…” (Lê Anh Phong - TP. Đồng Hới).
“… chị HBH là một “danh ca” đẹp gái, hát hay, học giỏi cùng đội văn nghệ Trường C3 Nam Quảng Trạch. Chuyện tình của anh Lê Quang Vinh với chị HBH, được bọn tôi biết và có “kháo nhau”; những tưởng hai người rồi sẽ thành duyên lứa, vì anh chị là một đôi “ngang tài ngang sắc”, chả còn lý do gì nữa... Tôi đọc những vần thơ trào dâng cảm xúc của anh Vinh, vẫn cảm nhận được hết thảy tình yêu hai người hiện chắc vẫn còn nguyên vẹn cho nhau”. (Nguyễn Hà Nhung - TP. Đồng Hới).
Hôm nay, ngày 3-4, là ngày sinh nhật lần thứ 68 của Lê Quang Vinh; mời bạn đọc những cảm thức bồi hồi của nhà báo về mối tình “đoạn tuyệt” vẫn còn nồng ấm tim mình.
CẢM THỨC 42 NĂM TÌNH ĐOẠN TUYỆT
Lê Quang Vinh
Thật quá bất ngờ, đúng vào thời điểm một năm tròn xa cách - Người yêu dấu nhất như Mẹ trên cõi đời - Hoàng Bích H.; sau những cố gắng vô vọng - viết, gửi về hàng trăm bức “Huyết lệ tình thư” cho người yêu; thì “đùng” một cái, nhận được lá thư “đoạn tuyệt” củaB.H. - như viên đạn bắn vào đầu!
Anh đã chết lặng. Sau hồi tỉnh thì điên loạn, đau khổ vô cùng.
Đọc đi đọc lại hàng trăm - hàng nghìn lần - cả ngày lẫn đêm, suốt năm này sang năm khác; cho tới nay, chưa một lần anh tin là chính đầu óc - trái tim B.H.nghĩ suy, nung nấu viết ra những dòng “tuyệt tình” như vậy.
Không, không bao giờ cả!
Làm sao có thể hiểu nổi một người con gái vốn có trái tim yêu đương hết mình; luôn mong muốn và thực tế đã “Gửi tới anh những gì anh mong mỏi” ấy, giờ đây lại là “thủ bút” của bức “Nỗi lòng” kỳ lạ đến vậy. “Những gì anh mong mỏi” chính là tình yêu, hạnh phúc trọn đời của hai chúng ta. Với anh và em, điều này đã thành hiện thực sống động, như được “ông Trời” sắp đặt rồi(!). Lời lẽ trong bức thư thật “nghịch nghĩa” với mặt sau của bài thơ “Nỗi lòng” (Thế Lữ), ẩn chứ bao điều trong trái tim em (phải hiểu “Nỗi lòng” là “không đoạn tuyệt”, bởi tình ý của nó)!
Ngay từ thời đó, anh đã nhận thức được sự vô lý của kết cục mà B.H. “lựa chọn”. Gọi là “lựa chọn”, nhưng chắc gì phải thế. B.H. không thể căn cứ vào một sự đồn thổi vu vơ là người yêu (còn hơn thế nữa!) hạ nhục mình trước “thiên hạ”: “Yêu vì vật chất”(?). Làm sao có thể tin vào điều đó, vào “thiên hạ” nào, để giết đi tình yêu mà trong mỗi cuộc đời của con người ta, chỉ có một lần duy nhất - “Mối tình đầu”!
Vào thời điểm ấy, hoàn cảnh của anh và em vô cùng nghèo ngặt. Chúng ta còn ít tuổi quá để không một ai tin về “tính hiện thực” của mối tình này. Điều không may nữa, anh thì đang trải qua những chấn động sức khỏe do tai nạn lao động…chắc chắn tác động không nhỏ tới mọi người thân. Do vậy, cách can thiệp của gia đình nhằm duy trì con đường tiếp tục học hành, cùng mong muốn bảo đảm “tuyệt đối an toàn” cho tương lai em, là điều dễ hiểu. Nhưng động thái này cũng không thể (đến mức) tiêu diệt được tình yêu của chúng ta - Một mối tình đầu (“Ngàn năm chưa dễ để ai quên”) đã đạt tới “tột đỉnh” trong đời anh và em!
Trên đời, có biết bao cuộc tình duyên phải vượt qua vô vàn những gian nan thử thách để nảy mầm, đơm hoa kết trái; một phần là nhờ ở sự che chở, dìu dắt của gia đình. Không một gia đình nào “khuất phục” được tình yêu đã trở thành “Bất tử” rồi của con cái. Thực tế là từ năm 1966 - từ đêm trăng huyền diệu: “H. đấy ư em - tiếng gọi bất ngờ, Giữa đêm trăng làm em quay lại. Dạ! tiếng trả lời làm anh nhớ mãi. Ôi ngọt ngào, tình tứ như thơ…”tựa như cổ tích ấy - đến nay và nếu có kiếp sau, tình yêu này vẫn là “Bất tử” !
Cuộc tình chúng ta hiển nhiên đóng góp thêm cho thế gian này một “mẫu hình” về “Tình yêu bất tử”. Tình yêu bất tử không bao giờ chịu sự ràng buộc của hôn nhân; nó luôn làm giàu thêm giá trị cũng như chất lượng của hôn nhân. Do đó, người ta thường ví tình yêu là “ánh hào quang của buổi bình minh đời người”, còn hôn nhân là “ánh chiều tà của cuộc đời” đó sao. Cho nên, mấy chục năm lấy vợ lấy chồng, sinh con đẻ cái, dù “hạnh phúc” đến mấy; đã có phút giây nào ta không yêu thương nhau. Những khi gặp phải gian khó, ta luôn mơ về miền quê dịu ngọt chan chứa bao ký ức của tuổi thanh xuân: “Thi sĩ trộn tiều phu một nữa”, “Mái tóc dài thơm mát, Của những ngày xinh xắn biết bao nhiêu”, “Đôi mắt huyền xa thẳm, lấp lánh như vì sao”:
“ Mắt ơi, sao mắt long lanh ?
Xa xăm giọt ngọc, mong manh nét ngài.
Mắt ơi, mắt sáng sao mai,
Mắt là “sợi nhớ” buộc ai trọn đời…”
Sau này, càng hiểu thêm, mối tình của chúng ta thật điển hình cho tình yêu trai gái (hiếm hoi vào thời đó); có thể nó đã làm cho nhiều kẻ cảm thấy thật quá lạ lùng, bởi bản thân bọn họ làm sao có được sự “thăng hoa” của một tình yêu “sét đánh” như anh và em để yêu đương vô tư, hồn nhiên. Chính những kẻ này(có người vốn từng là bạn), từ cái nhìn méo mó về tình yêu vô cùng thơ trẻ của chúng ta, thêu dệt ra không biết bao nhiêu điều tiếng cho anh và cho em.
Tất cả mọi rác rưởi dư luận vô cùng độc ác ấy tạo ra cái mặt trận - "Miệng thế gian như làn sóng biển" - tấn công em và gia đình; khiến ý chí người con gái vốn vững vàng, tâm hồn thuần khiết, trong ngọc trắng ngà nhường thế, đã phải cảm thấy tình yêu của mình lâm vào tình thế “lê thê, rách nát” thật rồi. Và cuối cùng thì ngã gục: “Một năm qua, yêu đã chết trong lòng em tất cả” !
Chúng ta không có tội gì cả! Ngàn lần không!!!Chúng ta chỉ có tình yêu trong sáng, thơ ngây, cuồng nhiệt như tình yêu của loài người thuở ban đầu. Tình yêu ấy khác gì trong các thiên tiểu thuyết diễm tình ngợi ca những mối tình thánh thiện, trong mơ…
Sau gần nữa thế kỷ rồi, cuộc đời anh và em dẫu đã thay đổi, từ tuổi tác, quan niệm sống; đặc biệt đã đủ độ chín chắn để chiêm nghiệm về tình yêu đôi lứa, hạnh phúc - hôn nhân và nhiều điều nữa…; ta có thể quả quyết, rất tự tin rằng: trên đời, phải tới hàng triệu đôi nam nữ khát vọng tự do yêu đương, may ra mới có một đôi như V. - H. !
Nếu không như vậy, sao sau bao bão tố cùng thời gian đằng đẵng hơn nửa đời người - khi hai chúng ta mỗi người đã “an bài” ở một “bờ riêng” cuộc sống - tình yêu ấy vẫn y nguyên sự nồng thắm như những ngày đầu tiên! Chất lượng và mức dộ da diết của mối tình đó là thế; liệu nó có thể bị “thiên hạ” - cụ thể là lũ “bạn bè” xấu xa - đặt điều biến Em – Anh, là hai người yêu thương nhau tột bực, vô cùng đau đớn trở thành dại khờ, đến nỗi tự biến mình thành “nạn nhân” của “miệng tiếng” để rồi làm chết tình yêu cả cuộc đời mình:
“Em không muốn để cho tình cảm của chúng ta kéo dài lê thê, rách nát mãi thế này được. Gửi “Nỗi lòng” trong bài thơ của Thế Lữ. Em không muốn viết dài dòng. Mà cũng chẳng biết viết gì ngoài bài thơ ấy nữa. Mong muốn anh hãy hiểu hết sự thật”.
“Sự thật” mà em muốn anh “hãy hiểu” liệu có đúng là nỗi đau đớn vô cùng của em khi phải cầm bút để viết “Bức thư cuối cùng giọt lệ đắng cay” ?; là những điều anh chiêm nghiệm, giải bày sau hơn 40 năm suy ngẫm ? Là gì nữa, là tình yêu mãi mãi luôn ở trong mỗi trái tim chúng ta ?
Lẽ ra anh phải gạt phăng “sĩ diện non nớt đầu đời” khi đối diện “Nỗi lòng” của người yêu - rất đau khổ đã thành nạn nhân của miệng tiếng “thiên hạ” - để dũng cảm đứng lên bảo vệ tình yêu. Nhưng sự thật là đã có không biết bao lần anh đi tìm kiếm em, những mong hàn gắn vết thương lòng… Nói thế nào bây giờ, “số phận” đã chặn đứng tình yêu của anh và em…
Hà Nội, 25-7-2010
THƠ LÊ QUANG VINH
QTXM-Người ta thương nói:" Khi yêu ai cũng thành thi sĩ". Tôi sống cùng nhà báo Lê Quang Vinh suốt 15 năm cùng cơ quan Báo Thương Mại, nhiều bữa uống rượu say mềm,c hưa bao giờ nghe anh đọc thơ. Thế mà hôm qua, anh email vào cho tôi chùm thơ tình rất đượm, viết từ năm 1972. Nghĩa là anh làm thơ lâu lắm rồi. Chắc không chỉ chừng ấy. Tuy còn vụng về câu chữ, nhưng cái tình thì chân chất và nồng ấm. Xin giới thiệu với bạn đọc. NGÔ MINH
HỠI CHÚ BÉ THỌT CHÂNCẦM QUẢ TÁO VÀNG
Tôi đã biết những điều bội bạc
Mà thâm tâm không muốn nói ra
Tôi đã hiểu những chiếc hôn tẻ nhạt
Khi trao nhau chẳng vị đậm đà
Ôi lòng ta trắng trong tuyệt đỉnh
Mà tình người quá đỗi phôi pha
Trong vần thơ của chiều tàn yên tĩnh
Nghe vô hồi căm giận ngững ngày qua
Hãy mua nhau bằng lời gian giối
Như Sở Khanh lừa đảo nàng Kiều
Có thể đấy là tình yêu vời vợi
Của riêng em sớm sớm, chiều chiều
Tôi chỉ tiếc trái tim tôi nồng cháy
Đã trao cho em trọn ngọn lửa đầu
Tôi chỉ tiếc tháng ngày đeo đuổi ấy
Những ngày xuân êm đẹp nhất còn đâu!
Hỡi chú bé thọt chân cầm quả táo vàng(*)
Hãy hiện nguyên hình là tình yêu cường tráng
Vì Người là "Thần Hạnh phúc" mãi mãi đoan trang
Cho thế gian những thiên tình trong sáng
Hỡi chú bé thọt chân - Người khởi điểm của lương tâm
Trở về đây làm tòa án cõi lòng
Để xét xử người ta yêu quý nhất
Cho lòng ta trong sạch nợ nần...
18/9/1972
* "Chú bé thọt chân cầm quả táo vàng" đi trên xe tam mã, đêm đêm biến thành con kiến rồi bò lên sống mũi người nào thì sáng ra người đó được thần ban cho "tình yêu". (Theo thần thoại phương Tây).
AI XÚI TA YÊU ĐƯƠNG
Quá khứ cho ta dòng sữa ngọt
Nuôi ta trong nhung lụa tình đời
Mớm cho ta lý tưởng sáng ngời
Gieo hy vọng vào tương lai bất diệt
Nào ta chỉ ngày đêm say gió biếc
Say hương thơm muôn thuở tuyệt trần kia
Say dung nhan kiều diễm của sơn hà
Say bất tận những linh hồn trinh bạch.
Ta sống mãi với tấm lòng trong sạch
Có hay đâu đời lắm ngõ ngách thay!
Giữa bình minh, ánh sáng, ban ngày
Lại là những phút giây tăm tối.
Giá tuổi nhỏ không xa ta quá vội
Để ta không biết đến yêu đương
Thì đêm nay, giữa gió mát trăng suông
Ta sẽ sống với hồn thơ sung sướng nhất.
Ta đã bị đôi mắt nàng khóa chặt
Bằng tình yêu không hò hẹn một lời
Phút trao yêu lại là phút ngậm ngùi
Rất lặng lẽ để cùng ta từ biệt.
Ngọn gió qua hàng dương rên xiết
An ủi ta bằng đêm lạnh vô biên
Ta gửi tình ta qua "Câu chuyện thảo nguyên"
Nàng chẳng hiểu lấy một lời chân thật.
Thậm chí tình yêu thương nàng vò nát
Trong bấy nhiêu định mệnh khắt khe
Giam trái tim trong khuôn sáo đê mê
Và gọi đấy nàng "Rita" rất tuyệt.
Ta đâu xứng là "Pavel đáng ghét"(*)
Để nàng yêu lấy một chút mảy may
Ta chỉ là con người khốn kiếp
Hóa công cho nhập bọn đọa đày.
Nếu ta là "Éponine" - không phải một chàng trai
Thì có lẽ ta với nàng cùng cảnh ngộ
Ta yêu nàng như "Éponine" yêu "Marius" (**)
Trái tim hồng chấp cả hiểm nguy.
Trong tim ấy có tình yêu rạo rực
Của " Myshkin" đối với "Nataxia"(***)
Và ta chỉ mong nàng có thực
Một tình yêu bất diệt của "Anna" (****) .
"Aphroidite" (*****) cho ta tình em
Và cũng bảo ta cần ích kỷ
Nàng không cho ta là nhỏ nhem
Khi chính nàng hiểu lòng ta chung thủy.
23/11/1972
----------
(*) Rita, Pavel Korchagin: các nhân vật trong tiểu thuyết "Thép đã tôi thế đấy" của Nikolai Aleksevevich Ostrovsky (Ukraina - thời LB Xô Viết).
(**) Éponine, Marius: hai nhân vật trong tiểu thuyết lãng mạn Pháp "Những người khốn khổ" của Vichto Huygo.
(***) Hoàng thân Myshkin, Nataxia: hai nhân vật trong tiểu thuyết cổ điền Nga "Thằng ngốc" của Fyodor Mikhailovich Dostoyevsky
(****) Anna - tức Anna Karenina: nhân vật trong tiểu thuyết cổ điển Nga "Anna Karenina” của Lep Tolstoy
(*****) Aphroidite: Nữ thần ái tình trong thần thoại Hy Lạp.
TÌNH EM
Tình em đến nhẹ nhàng êm ái quá
Như gió xuân phơ phất đậu trên cành
Tim bồi hồi xao xuyến, mắt long lanh
Anh chỉ tưởng niềm vui dài vô độ.
Những tháng năm dài trong mưa gió
Đời phiêu diêu không chút gợn lòng
Bởi hồn ta sau mỗi tối trăng đong
Không tóe máu nhuộm bầm đôi mắt đỏ.
Anh cố nén lòng anh như trẻ nhỏ
Cố nhịn thèm thương nhớ mẹ cha xa
Cố cười lên khi lệ đẫm, mắt nhòa
Cố im lặng theo vần thơ đau khổ.
Có phải chăng trong sự thật đó
Dao tình ai lách mạnh tim người
Tâm hồn anh tê cóng, chơi vơi
Và sắp sửa...
Bởi một điều giản dị!
Hoàng hôn đi sau những giờ ngẫm nghĩ
Ngoài vườn cây chuối đã đơm hoa
Trong phòng im bóng tối phủ nhòa
Anh viết những vần thơ buồn an ủi.
Anh chẳng trách em, chỉ trách tình ngắn ngủi
Và trách đời đen bạc bủa vây anh
Trách thời gian không chuyển số nhanh nhanh
Để anh gặp em sơm sớm...
Bao thử thách âm thầm, ghê gớm
Là những ngày đoạn tuyệt tình duyên
Có ai không một chút hờn ghen
Khi đứng trước người mình yêu sẽ mất.
Dầu ái tình có là điều đơn giản nhất
Nỗi xót xa vẫn khó né cho lòng
Bởi sao hai ta từng ngây ngất
Từ muôn xưa son sắt yêu thương...
Hoàng hôn 7/12/1972
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét