Đài VOA thứ hai, 06/07/2015 đưa tin "Vụ chó cảnh Việt Nam ‘hóa gấu' gây chấn động Trung Quốc "Nội dung như sau:

05.07.2015
Một người Trung Quốc mới đây đã bàng hoàng khi phát hiện ra rằng hai con chó cảnh màu đen mua trên biên giới Việt Nam hai năm hóa ra lại là gấu ngựa.
Người đàn ông họ Vương sống ở tỉnh Vân Nam giáp với biên giới Việt Nam cho báo chí Trung Quốc biết rằng năm 2013, một người đàn ông Việt Nam tới mời ông mua và bảo đây là loại chó trông nhà rất cừ.
Ông Vương sau đó chăm sóc hai con vật rất kỹ càng, tắm rửa cho chúng hàng ngày. Nhưng khi chúng càng lớn, ông nhận thấy chúng không giống chó thường.
Báo chí Trung Quốc trích lời ông nói rằng hai con vật ông mua có biểu hiện bất thường, đói rất nhanh và bắt cả gà nuôi để ăn.
Một ngày ông tới xem triển lãm về động vật hoang dã tại địa phương và khi ấy, ông mới thực sự hay biết rằng ông đang nuôi hai con gấu nằm trong ‘sách đỏ’ và được nhà nước bảo vệ.
“Tôi rất yêu chúng. Một số người đã đề nghị mua với giá cao nhưng tôi không bao giờ đồng ý bán chúng,” ông Vương nói.
Người nông dân này sau đó đã liên hệ với cảnh sát môi trường của Trung Quốc, và mới đây, hai chú gấu đã được đưa tới Trung tâm Cứu hộ và Phục hồi Động vật hoang dã Vân Nam.
Quan chức của trung tâm này cho biết hai chú gấu, một đực và một cái, khoảng 3 năm tuổi, và hiện trong tình trạng sức khỏe tốt.Tin về loại gấu ngựa ở Việt Nam thời gian qua đã xuất hiện nhiều trên báo chí quốc tế vì tình trạng ngược đãi loài này trong khi nuôi chúng trong điều kiện tồi tệ để lấy mật.
Theo Xinhua, South China Morning Post, China News
http://www.voatiengviet.com/content/vu-cho-canh-viet-nam-hoa-gau-gay-chan-dong-trung-quoc/2848953.html
Chuyên thế thôi, có gì mà làm ầm ĩ. Việt Nam ta có câu "treo đầu dê, bán thịt chó' là vốn tổ truyền của một số dân Việt Nam, mà gần như phổ biến. Sau 1975, tôi đi lấy hàng gạo lúa về bán tại nhà. Ra chợ tôi đi dạo khắp nơi. Tính tôi thích trồng cây và nuôi loài vật. Tôi thích nuôi vịt xiêm vì to lớn, thịt béo chứ không gầy ốm như vịt thường. Bữa nọ, tôi thấy một đứa bé ôm một con vịt xiêm mẹ với đàn con năm sáu con. Con vịt con trèo lên vịt mẹ đùa nghịch vui vẻ. Tôi bèn mua lấy mang về. Ba ngày sau, vịt con đổi lông thành vịt thường. Tôi vào chợ thì không thấy thằng bé đâu nữa!
Ở Việt Nam từ vùng giải phóng cho đến vùng tề, trên đường cái quan thường có những tiệm phở. Saigon, Huế cũng vậy. Nhưng mấy ai biết đó là thịt trâu hay thịt ngựa? Tại vùng Việt Cộng, sau khi chia ruộng rồi đi xuống HTX, cộng sản đưa máy cày về, tuyên bố từ nay ta thoát ach trâu cày. Có máy cày, cần gì trâu bò, thế là ngày đêm ta liên hoan, vật trâu bò ăn thịt. Vài tháng sau, đảng thu máy cày, dân ta lại phải cày thay trâu. Lại nuôi trâu bò. Nhưng nông dân tìm cách làm cho trâu bò bị bệnh, hay thương tật để cùng nhau liên hoan. Tại miền Nam, ta phải nhập cảng trâu bò, cho nên thịt bò rất hiếm. Xưa nay ta ăn phở bò đúng ra phải nói là ăn phở ngựa hay phở trâu.
Sau 1975, quốc tế viện trợ thực phẩm cho Việt Nam nhưng các cô bà mậu dịch được lệnh xé bỏ nhãn hiệu Mỹ, Pháp và nói là đồ Liên Xô viện trợ. Đó cũng là cách treo đầu dê bán thịt chó của cộng đảng.
Trong xã hội cộng sản hàng thật cũng chết. Đã thế , cộng sản còn bày ra nhiều trò đê tiện, gian manh khác để lừa dối dân như chuyện mua sữa được Trần Đĩnh kể như sau:
Đấy, tất cả đều là trò lục sở, treo dê bán chó, Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai, Hồ Chí Minh cũng một tuồng! Vậy thì chó hóa gấu cũng vậy thôi, có gì mà ầm ĩ!
Chuyên thế thôi, có gì mà làm ầm ĩ. Việt Nam ta có câu "treo đầu dê, bán thịt chó' là vốn tổ truyền của một số dân Việt Nam, mà gần như phổ biến. Sau 1975, tôi đi lấy hàng gạo lúa về bán tại nhà. Ra chợ tôi đi dạo khắp nơi. Tính tôi thích trồng cây và nuôi loài vật. Tôi thích nuôi vịt xiêm vì to lớn, thịt béo chứ không gầy ốm như vịt thường. Bữa nọ, tôi thấy một đứa bé ôm một con vịt xiêm mẹ với đàn con năm sáu con. Con vịt con trèo lên vịt mẹ đùa nghịch vui vẻ. Tôi bèn mua lấy mang về. Ba ngày sau, vịt con đổi lông thành vịt thường. Tôi vào chợ thì không thấy thằng bé đâu nữa!
Ở Việt Nam từ vùng giải phóng cho đến vùng tề, trên đường cái quan thường có những tiệm phở. Saigon, Huế cũng vậy. Nhưng mấy ai biết đó là thịt trâu hay thịt ngựa? Tại vùng Việt Cộng, sau khi chia ruộng rồi đi xuống HTX, cộng sản đưa máy cày về, tuyên bố từ nay ta thoát ach trâu cày. Có máy cày, cần gì trâu bò, thế là ngày đêm ta liên hoan, vật trâu bò ăn thịt. Vài tháng sau, đảng thu máy cày, dân ta lại phải cày thay trâu. Lại nuôi trâu bò. Nhưng nông dân tìm cách làm cho trâu bò bị bệnh, hay thương tật để cùng nhau liên hoan. Tại miền Nam, ta phải nhập cảng trâu bò, cho nên thịt bò rất hiếm. Xưa nay ta ăn phở bò đúng ra phải nói là ăn phở ngựa hay phở trâu.
Sau 1975, quốc tế viện trợ thực phẩm cho Việt Nam nhưng các cô bà mậu dịch được lệnh xé bỏ nhãn hiệu Mỹ, Pháp và nói là đồ Liên Xô viện trợ. Đó cũng là cách treo đầu dê bán thịt chó của cộng đảng.
Trong xã hội cộng sản hàng thật cũng chết. Đã thế , cộng sản còn bày ra nhiều trò đê tiện, gian manh khác để lừa dối dân như chuyện mua sữa được Trần Đĩnh kể như sau:
Một chiều xếp hàng mấy tiếng ở Bách hoá tổng hợp mua săm lốp xe đạp Sao Vàng theo tem phiếu một đời xe may mới được cấp một lần, tôi chứng kiến một cảnh chắc chắn khắp thế giới không đâu có.
Cách chúng tôi đám người mua xăm lốp chừng mười mét là quầy sữa. Bảy tám chị em còn trẻ nhấp nhổm chờ ở đó đã khá lâu. Chốc lại nhăn nhó hỏi cô bán hàng sao lâu thế, con em ở nhà chẳng có người trông. Nghe đâu bị giữ ở đây bốn tiếng, chị em đã gọi đây là Hoả Lò ngoại trú. Khoảng nửa giờ sau, một người đàn ông thấp, vạm vỡ, hai cánh tay trần xăm xăm đi tới, miệng nói lớn. “Trật tự, lần lượt từng người, xếp hàng vào… Nào, đúng là đã chờ đủ bốn tiếng chứ?” vừa nói vừa nhặt một tờ giấy ghi tên những người đến vào giờ nào giờ nào để ở trên quầy lên xem. “Ai không đủ bốn tiếng thì về hôm khác đến…”.
Một ông xếp hàng cạnh tôi nói khẽ: Sửa trụ sở y tế phường nên chị em phải đem vú đến chỗ chợ búa thử thách xem tươi hay héo, rắn hay nhão. Chúng nó cấm về nhà vì sợ chị em cho con bú hay vắt kiệt sữa đi… Chốc sẽ còn bắt chị em uống nước thật nhiều cho sữa dễ rỉn ra.
Tôi thật sự không tin vào mắt mình. Những bà mẹ trẻ lần lượt trật vú ra cho người đàn ông bóp kiểm tra trữ lượng sữa sẽ nuôi các Phù Đổng tương lai. Hai tay hai bầu, mắt chằm chằm vào núm vú, anh ta nói:
– Cố nhịn đau đấy, tôi nhẹ tay thì lại bảo tôi ngoắc ngoặc, thiên lệch…
Cô bán hàng bên cạnh bỗng bình giá: “Bốn hộp!”. Người mẹ vừa nghiến răng xoa ngực vừa vội kêu lên: “Ối, bốn hộp thì con em bú sao đủ, tiền đâu mua sữa phe, khổ con em…”
Tôi quàng lốp vào cổ vội lách ra. Nghĩ đến tít xã luận báo Nhân Dân: “Hà Nội, thủ đô của phẩm giá con người” mà không thể không rủa thầm bố tiên sư nhà nó! […]
Ít lâu sau, mấy chị em ở báo cho hay tay bóp vú ăn lương kia bị vợ li dị. Quen thói hoá thành quỷ bạo dâm với ngay vợ.
Cũng cho hay hôm nọ y tế lộ ra bí mật quốc gia là 90 % trẻ sơ sinh của ta bị ỉa chảy. Loại cho bóp vú được tám hộp sữa Liên Xô cũng điêu đứng. Sữa Nga để quá ba ngày là kém phẩm chất. Ăn vội được ba hộp còn năm lại đem ra Hàng Buồm cho phe đỡ hộ. Sữa Similac Nga ăn vào là trôn tháo cống ồ ồ ngay.(Trích Chương 40 trong "Đèn Cù" của Trần Đĩnh)
Ngoài ra biết bao chuyện giả thật khác nữa. . Bác Hồ đâu học hết Tiểu học mà khoe học Quốc Học Huế là trường Trung học , và làm thầy dạy ở trường .Dục Thanh (Phan Thiết) ?. Bác Hồ nói tiếng bồi, làm sao viết nổi một câu tiếng Pháp mà xưng là Nguyễn Ái Quốc, và tác giả các bài văn của Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh. Bác sang Nga vỗ ngực là học trường Đông phương nhưng bà Sophie Judge Quinn tìm khắp nơi chẳng có tên bác! Bác qua Trung Quốc lại tiếm danh Hồ Chí Minh của Hồ Học Lãm. Sau cùng, Nguyễn Tất Thành ( Nguyễn Ái Quốc ) chết năm 1932, Trung Cộng đưa Hồ Tập chương làm Hồ Chí Minh và lấy Ngục Trung Nhật Ký dương danh.. Quân Trung Cộng đánh Điện Biên Phủ và miền Nam, Võ Nguyên Giáp, Văn Tiến Dũng, Nguyễn Chí Thanh.. chỉ là trướng giả cầy...Đấy, tất cả đều là trò lục sở, treo dê bán chó, Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai, Hồ Chí Minh cũng một tuồng! Vậy thì chó hóa gấu cũng vậy thôi, có gì mà ầm ĩ!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét